May mà mẹ kịp tỉnh táo để sửa đổi bản thân

Phunuduongthoi.vn – Mối quan hệ giữa chị và con trai 3 tuổi bỗng rơi vào khủng hoảng mà chị không rõ nguyên nhân. Cảm giác tồi tệ ấy khiến chị nghĩ nó có thể kéo dài hơn một tháng. Chị không chắc mọi chuyện xảy ra như thế nào.

Có thể sự căng thẳng của những ngày nghỉ cùng với một chuyến đi dài và những rắc rối trong cuộc sống đã khiến chị không thể tập trung vào việc làm mẹ. Vấn đề là chị chưa thấy những xáo trộn nghiêm trọng nhưng chị có thể cảm nhận được sự khác biệt. Con trai không còn rủ chị chơi cùng nữa, thay vào đó thằng bé chơi một mình.

Ban đầu, chị nghĩ đơn giản thằng bé đang lớn lên và đó là một giai đoạn mới. Chị không cảm thấy lo lắng vì cho rằng mình sẽ có nhiều thời gian để tập trung vào những việc cần làm. Nhưng sau đó chị nhận ra con đang dần rời xa mình. Và có lẽ, thứ vô hình nào đó đang kéo chị đi.

Con chuẩn bị đi học mẫu giáo. Chị nghĩ mình gặp khó khăn với việc này. Có lẽ chị đã lùi lại phía sau để chuẩn bị cho việc không có con bên cạnh mọi lúc. Cho dù lý do là gì, một cái gì đó khiến chị cảm thấy hụt hẫng, lo sợ. Dù ở cùng một nhà, chị vẫn thấy nhớ con. Sau đó, con bắt đầu cư xử khác. Thằng bé dễ xúc động hơn, những điều nhỏ nhặt cũng có thể khiến thằng bé khó chịu. Những điều mà trước đây thằng bé thường xử lý một cách từ tốn, giờ đây lại khiến chị bất an và rơi nước mắt. Chị không thể hiểu nổi cách cư xử của con trai và cả phản ứng của mình.

Càng gần đến cuối năm, cuộc sống của chị càng bận rộn với những kỳ nghỉ. Những việc không tên như đóng – mở hành lý, sắp xếp đồ chơi… khiến chị không còn cảm xúc gì nữa. Chị thậm chí còn ít thời gian hơn để tập trung vào con và những nhu cầu của thằng bé. Một hôm, con nói với chị rằng con không còn yêu chị nữa.

Thực ra, không chỉ một lần mà thằng bé đã nói điều đó trong nhiều ngày. Nhưng chị đã bỏ ngoài tai. Chị nghĩ rằng chuyện này không có gì lạ lùng, vì thằng bé đang bước vào một giai đoạn mới. Chị còn yên tâm rằng con đang làm quen với những khái niệm mới và đang cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của tình yêu. “Không sao đâu, con vẫn yêu mình”, chị tự trấn an bản thân như vậy.

Sau những ngày nghỉ, mọi thứ cuối cùng cũng chậm lại. Chị đã có thể nghỉ ngơi một chút và dành thời gian cho con. Hai mẹ con chơi cùng nhau, ăn cùng nhau, sống chậm lại cùng nhau. Mọi thứ đã tốt hơn nhưng không hoàn hảo. Con vẫn gặp khó khăn với mọi việc và thường xuyên cáu gắt.

Chị cũng đã có một khoảng thời gian khó khăn. Chị vẫn cảm thấy gấp gáp và bực bội. Vào một buổi sáng, chị đã kết thúc việc la hét bằng một hành động thực sự nhỏ nhặt. Khi chị đến gặp con để xin lỗi, con nói: “Mẹ, không sao đâu”. Nhưng ngay khi dứt câu, thằng bé đã đánh chị.

Chị nhận ra, khi con nói “Con không còn yêu mẹ nữa” là con thực sự có ý đó. Điều đó không chỉ là “một giai đoạn khó khăn” như chị từng nghĩ. Con đã cố gắng nói với chị điều gì đó mà chị cần nghe nhưng chị đã không lắng nghe con. Thằng bé xông vào chị, trút cơn thịnh nộ lên chị. Hôm đó chị đã khóc rất nhiều.

Chị nói với con trong nước mắt: “Mẹ xin lỗi vì đã không chú ý đến con khi con khó chịu với mẹ. Từ nay trở đi, mẹ sẽ cố gắng lắng nghe con hơn”. Sau trận nổi loạn ấy, chị thấy con vui vẻ hơn. Hai mẹ con kết nối với nhau hơn và cuộc sống trở nên dễ dàng hơn. Con không la hét nữa và chịu khó làm theo các nguyên tắc. Chị khá chắc chắn về điều đó vì con không cần phải hét lên để cảm thấy được lắng nghe. Chị nghĩ, ơn giời, mình đã kịp tỉnh táo để sửa đổi bản thân, để thấu hiểu những gì con cần mình nghe.

Theo Phụ nữ Việt Nam

Xem thêm:

Nên đọc